Mưa rào
Ngựa đã mỏi vó. Sắp xếp xong hành trang đời mình, theo hương theo hoa, về nơi cuối trời. Tử thần đã nhàm chán công việc của mình từ lâu. Nhưng rồi như một thói quen, đã mời vó chân mòn mỏi đó đi về địa đàng.
Cây lá héo tàn chẳng ai chăm sóc. Mỗi ngày như một ngày. Chẳng còn những hình bóng cũ kĩ năm nào. Lá rớt rơi khỏi cây, lá rụng bên bờ sông. Những mảnh vụn của quá khứ gọi tên những lần khổ hạnh lẫn hân hoan. Bên bờ sông, những làn nước trong trẻo khẽ vỗ về tâm hồn mỏi mòn, một phút như vạn năm trôi chẳng báo trước về ngày tận diệt.
Đã đến, rồi đã đi một cách trọn vẹn. Vậy là một ngôi sao đã vụt tắt trên bầu trời đêm bao la ngoài kia. Một cơn mưa rào nhẹ rơi xuống hiên nhà cũ kĩ. Một làn khói nhẹ khẽ tỏa khắp bốn bức tường kín mít. Ánh mắt nhìn thấy chính nó chỉ thông qua một cử chỉ. Hỗn độn trong tâm can tỏa ra, chẳng còn gì ở lại trong ngày. Nhớ thương đã đi xa, chẳng còn ở lại nữa. Cái chết đã bỏ quên, nhưng còn ai nhặt lấy. Hòn ngọc đã không còn sáng trong xanh như thủa nào. Giờ đây, xác thân đã không còn nóng ấm, nguội lạnh trong ánh mắt khép hờ đầy mệt mỏi, chứa đựng bao ưu tư.
Một ước mơ nhỏ bé, một nụ cười bé xinh, những lời nói nhỏ nhẹ. Một cơn gió thoáng qua, khẽ làm rung động linh hồn xơ xác. Dấu chân nay đã in hằn lên mây trắng. Bước đi, nhẹ nhàng không phiền muộn. Chỉ bước đi, hóa thành cơn mưa rào, hóa thành mây bay về phương nào.
Tòa tháp cao đã cất giấu những kho báu của cuộc đời. Một lần ghé thăm, giữa sự mục nát hoang tàn của kí ức và những mảnh vỡ của thời gian. Phản chiếu trong gương, một linh hồn sứt sẹo, méo mó. Đôi mắt nào đã mở và đã khép, hờ hững dần, rồi quên đi những lần viếng thăm chốn nhân gian.
Về với nguồn cội. Bỏ lại sau lưng những sự yêu thương đầy mất mát. Bỏ lại thế gian, một cơn mưa rào. Bỏ lại mọi thứ, để lại tấm thân, một giấc ngủ dài nhất. Một giấc ngủ thật bình yên.