Dừng
Nào đừng dừng lại chứ. Sương trắng đã nói thế từ khi thời gian chỉ còn là những khoảng lặng trong tâm hồn nhỏ. Thế mà vì sao, ngày đó tưởng chừng chỉ là một buổi chiều mà chim muôn…
Một nơi chưa chắc thân thiện nhưng chắc chắn tự do
Nào đừng dừng lại chứ. Sương trắng đã nói thế từ khi thời gian chỉ còn là những khoảng lặng trong tâm hồn nhỏ. Thế mà vì sao, ngày đó tưởng chừng chỉ là một buổi chiều mà chim muôn…
Mây trắng trên núi xa. Một ánh nhìn không còn xa lạ, nay lại lạnh tanh. Gió thổi trên núi cao, chiều nao sỏi đá còn tụ họp, kể cho nhau nghe những câu chuyện đương thời. Gỗ rắn…
Một lần như mọi lần khác. Vẻ đẹp chưa từng mất đi, như cách nó từng tồn tại như thể chưa từng chia xa khỏi thế giới đã đau đớn vì những giọt nước mát lành mà nóng chảy hơn cả dung…
Ánh mặt trời chiếu chói chang, nhiễu loạn đi đôi mắt vốn quen bóng tối nơi vực thẳm mênh mông lạnh lẽo. Hoa chẳng thể mọc nơi địa ngục khô cằn, trăng chẳng thể nào nhìn tới được…
Ngày đã qua. Mặt trời đã ngừng khóc từ lâu như chưa từng phải nguội lạnh. Một lần, trên thời gian được cô đọng cho vừa với một hạt gạo. Khi này, một màu trắng mờ ảo đã hoàn toàn…
Vì sao mà bàn tay sắt đá lại trở nên mềm như nhung. Không còn sự hành hạ đầy bạo ngược nào, và cũng chẳng còn ấm áp quẩn quanh giữa một rừng những mũi giáo tựa như sóng thần, chỉ m…
Cái chết nó đang hiển hiện ở bên. Từ khi nào không ai rõ. Từ khi tóc chưa mọc, tới khi chỉ còn là lá sắp lìa khỏi cây. Nó luôn ở đó để chứng kiến và lấy đi những gì thuộc về. Lạ…
Một ngày trời mưa. Xuôi theo làn nước thẳm dần trôi đi. Một viên ngọc màu xanh. Xanh màu tuổi trẻ, hay màu của đất trời tươi mới? Không thể biết được, nhưng nhìn sao thật buồn.…
Một cái bánh quy nằm trong hộp bánh. Nó mơ ước được thấy thế giới bên ngoài kia. Nó đã từng nghe lão Ấm Trà nói về mặt trời, về những con quái vật khổng lồ, mà theo lão ta mô tả, l…
Một ngày nọ, có một con cáo làm bạn với một củ cà rốt. Con cáo và củ cà rốt bầu bạn với nhau, ngày qua ngày. Nhưng một ngày, một người nông dân đã nhổ mất cái củ cà rốt đó đi h…