← Quay lại

Cánh diều

Bởi Mikoto The White Witch vào lúc 10:53 31 tháng 5, 2026👁 14

Cánh diều, bay trên cao, lao theo những làn gió, như đôi chân trần, bước đi nhẹ nhàng tựa một làn mây, giữa đất trời vào một chiều kia. Diều đi theo một hình bóng, một đôi chân nhỏ đi trên mặt cỏ dại xanh. Đi mãi chẳng nào đuổi kịp, nhưng vẫn có một giấc mơ, chẳng nói ra nhưng luôn ở đó, ẩn giấu như ngọc trong đá. Nhưng giấy nào gói được lửa, màu của hi vọng thi thoảng vẫn lóe sáng nhẹ, như một lời chứng thực rằng, có những thứ luôn ở đây, dù không ai thấy, hoặc đã bị chối bỏ từ lâu.

Bước đi trên cỏ dại, bên đường đầy sỏi đá. Sỏi đá có gia đình, sỏi đá có đôi, sống thành tập thể, kiên cường mà chống lại sự giận dữ của người mẹ đã quá đau buồn sau sự ra đi của vô số người của màu xanh và sự tươi mới, vươn lên. Ngước lên, thấy một bước đi, nhẹ nhàng thanh thoát chẳng một nỗi ưu phiền như bao lần nó thấy ở những bước chân khác. Nhẹ nhàng, tươi vui và chẳng chút phiền muộn. Như một dòng nước suốt mát lành tại đầu nguồn, chưa từng bao giờ đối mặt với biển cuộn sóng trào, sâu thẳm không một ánh sáng.

Cỏ dại, nay dần dạt ra, nhường chỗ cho một khu vườn nhỏ. Một bước chân quen thuộc, khẽ bước đi. Run rẩy, nhưng sao vẫn thanh thoát và nhẹ nhàng biết bao. Diều đã ở nơi đâu, sao chẳng còn ở trên cao dõi theo, hay đã hóa thành mây trời, trở về lại với một cơn mưa, khi mà bước chân nhỏ nhẹ, nay đã ngừng run rẩy hay chậm rãi tiến lên. Mưa rào đã đổ xuống khu vườn kia, một cánh diều nhỏ, từ khi nào, nay đã về với đất, chẳng còn lửng lơ giữa trời.

Cánh diều — Fazum Azula