Một ngày
Một ngày đã qua. Một ngày đã đi xa. Một ngày thương nhớ đong đầy. Một ngày tia sáng ấm áp sưởi ấm trái tim địa đàng. Một ngày mà ước mơ của những hạt giống nhỏ, không bị những rễ cây quái ác trói buộc, ghìm chặt xuống dưới những u mê ám muội chồng chất qua bao năm tháng. Một ngày, những hơi ấm quẩn quanh không còn bị xiềng xích bởi tự do của thế giới được sắp đặt sẵn bởi những sợi xích sắt vô hình, trói buộc linh hồn tàn tạ, bỏ lại một thân xác trống rỗng mất đi sự nguyên bản nhất.
Một ngày mà thời gian ngừng chạy. Ngày mà thế gian đã trả nợ xong món nợ ân tình với thời gian. Ngày mà đôi mắt ấy, trong xanh một màu thương nhớ không vơi, mất đi sự mờ đục vô minh đầy đau đớn. Ngày mà những giá trị của thế gian được phơi bày, chẳng còn bị cầm tù đầy đớn đau sau những song sắt giá băng ở dưới nấm mồ đắp vội.
Ngày mà những hành động nguyên thủy nhất trở về. Không còn bùn đen ám muội cản trở. Ngày mà những linh hồn được trở về địa đàng, bước chân không còn nặng trĩu, ngày mà muối mặn ngừng chảy nơi ngọc xanh long lanh. Ngọn lửa hồng thắp sáng thế gian, lan tỏa hơi ấm nồng nàn. Ngọn hải đăng sẽ chỉ lối cho con thuyền kia, đi xa khỏi vùng biển đen lặng gió đầy sương mù.
Ngày mà những câu hát yêu thương mãi được cất lên bởi chim muông. Muôn màu một màu ấm áp. Không còn ở đây những lời oán than về những sai lầm không muốn nhớ lại.
Một ngày mà những lời dối lừa không tồn tại để có một niềm tin vào tương lai và thực tại. Quá khứ và tương lai sẽ hội ngộ dưới sao trời vĩnh cửu nơi địa đàng thiêng liêng.