← Quay lại

Tỏa nắng

Bởi Mikoto The White Witch vào lúc 07:32 29 tháng 5, 2026👁 23

Mặt trời tỏa nắng hạ sau bao mưa gió. Mặt đất đón nhận những ánh nắng bình minh đầu tiên. Không còn hờn dỗi nữa, chỉ còn những hơi ấm được đúc thành thân xác phàm trần cho một trật tự nguyên thủy.

Thế gian chưa từng độ lượng, những vết thương chưa khép. Nhưng đã dần bớt đau đớn đi, bởi những gò má ửng hồng và đôi môi khẽ chạm lấy nhau, như hai mặt trời cùng giao thoa tại một điểm hẹn mang tên vận mệnh.

Mây khẽ bay trên đầu, dưới lời ru của gió khẽ thoảng nhẹ. Xõa xuống bờ vai trăng tròn, thơm mùi cỏ, dịu dàng một niềm thiết tha mong nhớ. Hai bờ vai, không hẹn mà gặp, tựa vào nhau chung một màu thời gian không muốn trôi đi hay lãng quên đi, một màu lưu luyến chẳng nỡ rời xa.

Bỏ đi sao đành, một giờ như vạn năm trôi đi. Mây về với nguồn cội, vẫn ngày đêm hoài nhớ mong, một nụ hôn nhẹ thoáng qua nơi hoa mặt trời nhỏ. Một ánh nắng dịu dàng an ủi bờ vai đã mệt nhoài.

Góc phố lạnh tanh, không một ánh đèn. Chỉ còn hai tia nắng sưởi ấm cho nhau, tránh khỏi đôi tay của nhân gian, vốn chưa từng độ lượng. Từng lát gạch như xếp thành một cây cầu trong màn đêm, cho hai vận mệnh được cùng nhau sánh bước mãi trên một con đường mà tâm hồn phản chiếu lẫn nhau, như gương soi mặt hồ.

Căn nhà trống vắng, như chưa ai từng ghé thăm. Nay bỗng rộn ràng tươi vui. Mùa xuân đi theo hai vận mệnh về chung một mái nhà, xây dựng một mùa vĩnh cửu, một mùa nguyên thủy nhất của những đôi chân chung đường và chung một bước đi, tuy hai mà một.

Vận mệnh tương phùng, chung một trái tim

Một hơi ấm mãi ở lại dù người đi xa

Bao năm tháng dần qua nơi đại ngàn bao la

Chim muông còn ca, về một lần mà mặt trời tỏa sáng

Ngay trong tim ta