Sao trời
Hai ngôi sao đó, ở bên nhau, không có mùa mưa nắng, bốn mùa, bốn mùa yêu nhau. Nghìn năm sao như chỉ một khắc, cô đọng lại thành giọt sương. Ngàn sao ở bên, dệt thành cây cầu nối, tạo thành tình yêu.
Bình yên làm sao, hôm nay cả vũ trụ đã được gói gọn lại, trở thành một giọt sương lung linh.
Ở đây, chỉ còn lại hai ngôi sao, tưởng rất xa nhưng nào ngăn cách, những khi giận hờn nhau, đừng là nước mắt, mà hãy là những cái ôm thật nhẹ nhàng.
Chẳng bao giờ là cũ cả, như là đã sang một trang mới mỗi ngày, màu của thương nhớ vẫn còn ở đâu đây. Giọt sương nay đã thành đôi mắt, chứa đựng lời chúc phúc của ngàn sao.
Dệt mây thành áo lụa, nặn núi thành nhà, và biến hồ nước long lanh thành một tấm gương, phản chiếu tình yêu trong tâm hồn. Tình thương không còn qua từng câu nói, ngại ngùng làm sao lại chỉ là những cái nắm tay, và những câu giận hờn vu vơ.
Vũ trụ sao giờ thật nhỏ, chẳng chứa vừa một ánh mắt hay một nụ hôn nhẹ nhàng vào mỗi giờ mà mặt trời đi ngủ. Giọt sương cô đọng vẫn tồn tại ở đâu đó, thời gian đã bỏ quên nó, bỏ quên luôn chính bản thân mình, khi được chứng kiến hai vì sao nắm tay nhau xuyên suốt vũ trụ bao la.