Vô
Mùa hạ, đã đặt chân lên miền đất hứa trong quá trình lang thang đầy vô định. Một lần, mùa đông lạnh giá đã qua đi, để lại một thông điệp, trước ngày chia xa khỏi trần thế. Dù vậy, vòng cung đã dần khép, để lại một vòng lửa rực trời, nhưng sao ấm áp tới lạ thường. Từ đây, một con đường lát gạch đá hoa cương dần hiện ra, chào đón những số phận được định sẵn mà không cần lí do hay hiểu biết.
Tại một nơi nào đó, khi mà sự thúc ép và bi kịch đã đặt nền móng cho việc cột chống trời đã gãy đổ. Sắp phải rời xa nơi mà nước mắt và bạo lực đã biến mất, nhưng chẳng còn chỗ cho kẻ ngoại lai với thân thể ngập tràn vết thương, sự tiếc nuối chia xa. Một lần, trong đôi mắt u sầu, đã mường tượng một ánh trăng dẫn lối, dù chỉ trong một khắc đập cánh của loài chuồn chuồn kia, nhưng sao chân thật và tuyệt đẹp tới vậy.
Vùng núi tuyết quanh năm, ngập tràn những lời kể đầy ma mị, về một giấc mộng chưa tàn, về một làn sương mù che mờ lối đi, nhưng chẳng thể cản nổi dấu chân hành hương trở về. Lẫn trong dấu chân, là những vệt máu đỏ tươi, là do phải trả giá bằng những cành gai nhọn, ẩn giấu thật sâu trong những làn sương mờ mịt.
Lạnh lẽo dần, ngọn nến đã dần tắt đi. Một không gian u tối đã chào mừng viên ngọc đã lụi tàn. Nằm trên đó, như thể một quan tài chứa đựng kí ức được đúc từ giá băng, rèn trên những giọt sương của ngày mới. Khi ấy, một lần nữa mà ánh ban mai đã nhường chỗ cho làn sương trong sự ôm ấp tới vĩnh hằng, mà mặt trăng đã thầm khao khát từ lâu.
Mờ dần, chỉ mong giọt sương ấy, sẽ mãi đọng lại nơi lá cây, chẳng còn phải đợi chờ ngày rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, để làm giật mình những hòn đá ngủ say dưới đáy hồ lạnh lẽo vào một đêm đông tuyết trắng.