Mây Trắng Bay
Ngày mây trắng bay để trở về nơi mình từng sống. Ngày nhận ra được núi đã không còn ở đây mà đã về với biển cả. Rừng xưa nay đã thành linh cữu chôn vùi một vị vua không còn ngôi vương với sự bất hạnh tới cháy nhẹm tâm can.
Ngày mây trắng bay để đi xa khỏi nơi mình từng sống. Ngày mà biển hay núi không tồn tại, vì để sống thì đã là một cái chết đã được ban ơn từ trời cao. Vô vàn lần thác nước đổ, chôn vùi đi những giọt nước mặn cố gắng làm kẻ ngoại lai trong một nơi không chấp nhận sự ngoại lệ của những thứ ngoài lề.
Bao giờ mới có thể hiểu được những gì không tưởng tượng ra. Để thấy rằng chẳng thể làm gì khi mặt trăng dưới giếng nào thể với tới. Như mây như hoa, về nơi cuối trời an nghỉ dưới sự yêu thương của biển cả.
Những tiếng thét gào của đêm đen sâu thẳm, về chuyến thăm bất ngờ của mưa bão, ghé thăm mà chẳng nói trước câu nào! Mưa bão đi chơi, nhưng mãi chẳng trở về với đất mẹ. Đất mẹ mỏi mòn chờ mong tới khô cằn vì sự mặn đắng bất giác chảy ra từ đâu đây. Không còn sinh sôi được từ những thứ căn bản nhất, chẳng lẽ đó là kết thúc sao?
Cỗ xe mặt trời chỉ đang quan sát và cười vào thực tại lẫn tương lai, chẳng bao giờ cần nhìn lại, vì đã tồn tại cố tình phớt lờ đi ngày mai. Mặt trời đã ngủ yên chẳng còn tỉnh dậy nữa. Mãi mãi một giấc mơ hay một câu hỏi chẳng bao giờ tồn tại.
Vũ trụ đã đúng từ đầu nhưng sao chổi không nghe. Một lần đi xa mãi chẳng trở về. Đi mãi chẳng thấy bến bờ, như đang đi trên một con thuyền không có mái chèo trên mặt biển mênh mông mãi chẳng thấy đường quay lại. Không lẽ biển lại bỏ mặc con ư? Không bao giờ, đã từng là một lời ru khi còn tấm bé, mẹ biển đã không bao giờ làm thế. Đưa tới một nơi chẳng còn những dòng nước đen lạnh lẽo. Sự ấm áp đã thay thế đi những gì, không còn một đôi mắt đủ tinh tường để quan sát.
Chẳng nhìn thấy được những gì không muốn thấy. Coi như mù mà chẳng cần chống gậy. Già nhưng chỉ đang bập bẹ tập nói những từ ngữ đầu tiên. Trang sách mãi mãi không lật được tới cuối chương. Kéo dài tới vô tận nhưng lại chỉ dày hơn một que kim. Lật mở là để chứng kiến hay hành động, thấy được những cánh đồng hay địa ngục rực cháy, tô màu hay xé nát đi những ánh sáng hoàng kim chìm dưới băng lạnh. Tất cả rồi cũng sẽ dần trở thành một câu chuyện kể vào đêm mà mặt trời không bao giờ còn ghé thăm nữa.
Một lần như vậy, mãi là như thế, ánh sáng đã chìm vào bóng tối sâu thẳm dưới làn nước lạnh. Cỗ xe mặt trời nay đã cũ nát, chẳng còn có thể đi khắp nơi. Một cực hình hay giải thoát, tự do đã cầm tù đi những giá trị của chính nó, hay thở dài cho những kiếp đời sống chỉ để tồn tại và mộng mơ về chính thứ mà mình đã đánh mất đi từ lâu. Thở dài tới vạn kiếp thiên thu, cũng chỉ vỏn vẹn trong một khắc lá rớt rơi cây, một ngày mà mùa thu đã tới nhưng phía sau là một đêm đông chẳng còn hơi ấm quẩn quanh của ánh nến thủa nào.