Một ngày mưa nào đó
Một ngày trời mưa. Xuôi theo làn nước thẳm dần trôi đi. Một viên ngọc màu xanh. Xanh màu tuổi trẻ, hay màu của đất trời tươi mới?
Không thể biết được, nhưng nhìn sao thật buồn. Cửa sổ của cuộc đời, khẽ khép lại một chút, ngăn không cho muối mặn trào dâng, và cũng để cho người ta không còn biết bên trong, liệu trời đã sang xuân, hay mãi mưa gió bão bùng.
Viên ngọc sáng, chứa cả một vũ trụ bên trong, song không ai có thể nhìn ngắm được, khi ánh sáng dần đã tắt.
Vị ngọt đầu xuân nay còn đâu? Chỉ còn một sự lạnh lẽo không nói thành lời. Sống, như chẳng thể có ngày mai, là để chứng kiến hay không cần quay đầu nhìn lại. Kí ức sẽ còn mà chẳng mất đi, nhưng muối mặn nào có thể vun đắp cho cỏ cây, đất trời một màu xanh xao từ thủa nào?
Một lần nào đó, sao chổi đã ghé ngang qua nơi đây, để lại một mùa xuân nhỏ bé, nơi cửa sổ dần hé mở, đón nhận lấy những hơi ấm đầu tiên.