Bao giờ mới tới
Không còn ở đây nữa, một ngày mưa đang tới. Dê núi lại ngước nhìn về bầu trời, nó nhớ về những ngày trên những cánh đồng xưa kia, cùng với Cỏ Dại. Ưu tư, phiền não của thế gian này, là thứ không bao giờ được biết tới.
Thế nhưng, nó được dạy một bài học không bao giờ nó muốn nhớ, là "không có gì là vĩnh cửu". Giờ đây, nó vẫn ở đó, nhớ về những ngày xưa cũ đó, chìm trong mộng tưởng, của những giấc mơ vĩnh viễn chẳng bao giờ thành hiện thực.
Cũng không riêng gì mình nó, có những kẻ thì lạc lối như đi trong đêm đen không đèn đường. Vô vọng trong màn đêm, tuyệt vọng trong những suy nghĩ rằng có thể thoát ra. Những giấc mơ mãi mãi chẳng bao giờ thành hiện thực.
Suy nghĩ rồi ghen tỵ, chẳng bao giờ kết thúc. Rồi thì sẽ thành oán hận, và hàng vạn câu hỏi về sự "bình thường" hay "bất bình thường".
Trăng ở trên cao kia, mãi mãi chẳng biết dưới này có gì. Soi rọi được một phần nhưng nghĩ rằng nó đã chiếu sáng được cả thế gian. Những vùng đầy sương mù, với sự oán khổ thì nó đã quên từ lâu hoặc cố tình không muốn biết.
Những kẻ chìm trong sương mù, vẫn chờ đợi câu chuyện về ngày mà mặt trăng sẽ soi rọi mọi thứ. Mặt trời không bao giờ tới, và cũng không ban phước cho những kẻ vốn dĩ sinh nhầm chỗ. Vượt ra khỏi sương mù thì sao, khi mà cũng nào có chỗ nào cho những kẻ như vậy cả. Sương mù mãi mãi đọng lại ở đôi mắt, che phủ đường đi và cả suy nghĩ lẫn tâm tư, một màu u ám chẳng thể thoát ra.
Vùng vẫy nhằm thoát ra nơi bản thân lạc lối và chết dần chết mòn, để rồi nhận ra bên ngoài cũng chẳng khác gì và rồi, nơi tuyệt vời nhất lại là cái nơi sương mù che phủ quanh năm kia, nơi mà mặt trời đã bỏ rơi từ lâu.