Tin
Chinh chiến qua muôn nơi, giày xéo lên những giá trị và chẳng còn lại gì khi sắp về với đất mẹ. Ngựa cuối cùng đã không thắng được thời gian. Ngày đó, chẳng phải sao, có khi nào, ngựa nghĩ có ngày này, để khi đó, bản thân sẽ khác đi, chẳng cần ai phải soi xét nội tâm như bác sĩ, đi một con đường không mờ sương, đôi mắt tinh tường, sẽ không có ngày này.
Nhưng sẽ có tiếc nuối thôi. Cỏ cây lâu ngày không được chăm bón, những linh hồn đau đớn và sứt sẹo chờ ngày tan biến vào hư vô mà chẳng một lời từ biệt. Bao nhiêu ngày tới, sống như thể không có ngày mai, vì đâu còn gì để quay đầu nhìn lại. Mỗi một sự thật chỉ như vá víu lấy những vết thương không bao giờ lành và mãi rỉ máu.
Ông trời đã cười vào thực tại rồi, nhưng vì sao mà ông còn ở đây. Để chê cười những gì mà dã tràng đã cất công xây, hay là hối hận vì không làm gì đó sớm hơn? Chẳng sao đâu, thế giới này vẫn quay, chim muông vẫn cứ hót và bay, chẳng sao hết.
Một lời nói dối chẳng có nghĩa lý gì, nhưng sức nặng thì chẳng ai gánh nổi. Ai sẽ soi sáng cho những điềm báo từ vạn kiếp, lá rớt rơi cây, chẳng đọng lại gì. Một lần thế nhưng chẳng bao giờ là một lần. Vì luôn luôn sẽ có sự lừa dối trong sự thật như gốc rễ của thế giới vốn coi thường lòng tin và sự chân thành, khinh rẻ đi mùa xuân xanh, nhưng trong lòng thì canh cánh nỗi lo âu chực chờ nuốt chửng lấy tâm hồn vụn vỡ.