Lạnh
Mặt trăng trong hồ nước, dưới ánh sáng le lói, đã nhìn thấy một nhành dương liễu rủ xuống. Một giọt sương mai, khẽ rơi đọng lại nơi sao trời ngủ yên giấc nồng sau hàng vạn năm chờ đợi mỏi mòn. Một phản chiếu in hằn trên mặt nước, nhưng không sao chạm tới được, chỉ làm nhiễu loạn và phá vỡ đi sự yên bình đang dần được tích lũy bấy lâu nay. Sâu dưới lòng hồ, một hòn sỏi nhỏ, tưởng nhớ về một thời gian xa xôi, nơi quá khứ, xa thật xa, tựa như ngày mà mây bay ngang đầu và nắng của mặt trời chỉ chiếu quá vai. Một nơi có thể nhớ nhưng chẳng thể về, tựa như một ngọn đèn dầu leo lắt trong đêm đông bão bùng. Ngọn đèn dầu sợ hãi trước cơn gió lạnh buốt, cắt da cắt thịt kia, cầu mong một sự bảo hộ, vì trước cơn gió bạo tàn kia, ngọn lửa chỉ như một con cừu lạc đàn giữa một bầy sói đói ngấu, sẵn sàng xâu xé từng khúc xương, từng giọt máu, từng mẩu thịt dù là nhỏ nhất. Nhưng, thế gian này đâu có Bụt, cũng chẳng có ngọn sao băng nào giúp cho ngọn lửa dần vụt tắt thực hiện ước mơ này. Cũng như một câu chuyện kể, về những ngọn lửa trong đêm đông định mệnh, đã không sao sưởi ấm được một tâm hồn cô đơn, hiu quạnh, đầy đau khổ và đói khát đó. Để rồi khi mặt trời lên cao, lớp tuyết dần tan, thì cũng chẳng còn hơi ấm nào nơi nó từng được thắp lên. Chỉ còn một sự im lặng vô tận, cùng sự thở dài của cơn gió bất chợt từ đâu.
Cũng có những ngọn lửa, được ôm ấp và bao bọc trong sự an toàn tuyệt đối, mãi giữ vững được sự nguyên sơ, cổ kính như khi được thắp lên bởi đôi tay gầy guộc, chai lì nào đó. Nhưng vòng bảo hộ đã phải chịu biết bao sự tổn thương, nhưng chẳng nhận lại được gì, hơn là sự bỏng rát tới tuyệt vọng tới từ thứ mà nó đang bảo vệ ngày đêm. Ngọn gió lại thở dài, không rõ là mỉa mai một đôi tay của thế gian, đã âm thầm sắp xếp, hay là đang thở dài cho một kiếp sống, một vòng đời bất tận, chìm trong giá băng nhưng cũng bỏng rát bởi một ngọn lửa, trong một đêm cuối đông. Tuyết rơi xuống hiên nhà, tuyết chơi đùa trên những cành cây khô khốc. Tuyết đã tới, phủ lên lớp chăn cho một giấc ngủ vĩnh hằng, một quan tài bằng sự yêu thương đầy lạnh lẽo, che mờ đi sự luyến tiếc, nhớ thương từng được biểu hiện bằng những ngọn lửa mờ đục, như của đôi mắt đã muốn nhắm lại thật mau, bỏ qua đi hết những ưu phiền khổ hạnh.