Khi
Khi những điều nhỏ nhặt dần bị quên đi, khoảng cách dần kéo rút lại ngắn hơn một cách đầy cố ý. Đâu có một lời tiên tri nào, dự liệu được điều sắp xảy ra. Như thể bọ ngựa rình bắt ve sầu, nào ngờ chim sẻ vui vẻ đứng sau lưng. Như một lưỡi kiếm treo trên đầu của kẻ dám ngồi lên nơi mà những kẻ khác đã chẳng còn mạng sống để sợ hãi hay hối hận về quyết định đã khiến chúng phải đi cùng tử thần trên một dòng sông về nơi vĩnh hằng chẳng màng nuối tiếc. Một sự vô ý đầy thách thức, gửi lên trời cao mặc cho sự tiên đoán về những cơn sóng dữ sẽ cuốn phăng đi thời đại vàng kim đầy ánh nắng, một lần và mãi mãi, sẽ chẳng còn những con thuyền cứu rỗi đi những sinh linh lầm than dần chìm trong làn nước thẳm lạnh lẽo, quên đi linh hồn phân tán bất định chẳng bao giờ được khắc ghi.
Quên đi những điều đã làm nên cốt lõi của một tòa thành, không có cửa nẻo nhưng lại mềm dẻo như nhung lụa, mà lạnh lẽo tựa giá băng. Một lần trong quả cầu tiên tri về một số phận đầy đau thương và mất mát, như một sự mặc định của thế giới, nhẫn tâm sắp đặt một bi kịch lên một tấm thân chẳng còn trọn vẹn, để cười vào thực tại như để quan sát và khắc ghi những thành tựu đúc từ nụ cười tạo bởi nước mắt chẳng còn mặn.
Một vòng tròn đã vỡ tan không còn một ánh nhìn khắc ghi những điều nó thấy. Vậy nhưng măng tre đã dối gạt đi búp non nhỏ xinh, khi chưa kịp nhìn thấy một ánh nhìn vội vụt tắt và quên đi. Và thế là kết thúc trong vỡ nát không trọn vẹn một hình hài để tưởng nhớ những linh hồn chẳng còn được quên đi. Rồi một lần bánh xe đã quay đi, thật xa và thật gần. Đi để nhớ về một nơi chưa từng tới bao giờ và một lần biển cả bao la đã nhờ nhân ngư trao tặng món quà đầy ý niệm cho một bó đuốc rực cháy trên một thân cây già cỗi chẳng còn sức sống của ngày mai.