← Quay lại

Một lần như thế

Bởi Mikoto The White Witch vào lúc 05:41 29 tháng 5, 2026👁 15

Một lần như thế lại diễn ra tại nơi chứa đựng nhiều hình ảnh như một thước phim quay chậm, mà khi nhắm mắt xuôi tay, tiễn biệt trần thế với một đôi mắt hờ hững khép. Tia sáng hồi quang phản chiếu sẽ cho linh hồn cô độc, méo mó và sứt sẹo ấy, được chứng kiến một lần cuối cùng, trước khi hóa thành ngọn gió nhẹ, thổi khắp đại ngàn. Xa vắng đi khỏi mây trời trên núi cao, xa vắng đi khỏi những hơi ấm phản chiếu nơi địa đàng. Dấu chân người đi, đến và ở lại, khắc ghi trong tâm khảm như chưa từng mất đi. Sỏi đá đã mệt, sỏi đá cũng cần có nhau. Sỏi đá cũng thèm khát một hơi ấm chưa từng biết tên. Nhưng lửa đã thiêu cháy sỏi đá, để lại những vệt đen xám xịt, dưới lòng hồ lạnh lẽo, một ánh nhìn chưa từng được biết tới.

Một lần tại nơi rừng hoang núi thẳm, chứa đựng mồ chôn của tình thương và lòng tiếc nhớ của những hối hận và suy tư trôi dạt theo mộng tưởng không thành, của những miền xa xăm đã mất dần đi lối vào. Của những căn nhà không cửa, của những nhà giam không để giam thể xác, mà để giam linh hồn. Của sự cầm tù bởi tự do, của những điều nhỏ bé nhất, nhưng lại nặng nề và níu giữ bước chân mãi mãi ở lại. Tưởng rằng đã đi xa vạn dặm nhưng nào ngờ, chẳng đi xa được vài thước. Mây đã thấy và đã quen, một ngọn gió thoảng trên đại ngàn như mọi ngày. Khẽ rơi. Khẽ rơi. Nước mắt của nuối tiếc, hay một tiếng thở dài lạnh lẽo của mây trời, khi phải chứng kiến đi những giá trị thiêng liêng dần mất đi, bị xô đổ. Rồi một ngày sẽ chẳng còn ai thấy được những vẻ đẹp nguyên thủy nhất của những sự nguyên thủy. Đôi mắt đã mất đi những gì, nay lại khép lại hờ hững. Lạnh lẽo không một ánh nhìn, chứa đựng ngọn lửa thủa nào, phản chiếu một con thuyền lênh đênh mãi tới vạn kiếp, không một đường đi hay mục đích. Mệt nhoài trong mộng tưởng nhưng tưởng đã đi xa, thực chất chẳng đi tới đâu, chỉ là đã giấu đi những sự bấtl lực đầy quái ác của rễ cây đã trói buộc những mầm non chưa từng biết tới ánh sáng nhẹ vỗ về đôi môi, của những ngọn gió khẽ hôn lên mái tóc đã chẳng còn xanh.

Quyển sách không một trang giấy, nhưng lật mãi chẳng xong. Một quyển sách chỉ chứa bìa, nhưng chẳng ai có thể đọc hết. Thật nặng nề, quyển sách chứa đựng cả mưa rào lẫn ánh nắng chan hòa. Chứa đựng cả vũ trụ, như thể chúng thật nhỏ bé, chỉ vừa một bức tranh. Nhưng lại chẳng chứa đựng gì. Thiếu đi những điều căn bản nhất, mãi mãi u tối. Địa đàng sẽ ở đâu khi chẳng còn một ai biết tới và ghé thăm? Một lữ khách phương xa, muốn tới viếng một người đã chẳng còn ở đây, một quãng mà quá khứ, hiện tại và tương lai cùng chung một giấc mơ về ngày mà thời gian đã thôi giận hờn với nhân thế. Ngày mà bầu trời không còn quất những ngọn roi trừng phạt rực cháy lên những thân xác tàn tạ đang không ngừng thở than.

Băng giá, đã giữ lại những thứ mà cái chết quên lấy đi. Nhưng thời gian đã bào mòn tất cả. Những di sản ấy, rồi một ngày sẽ chỉ còn là dĩ vãng, thời gian sẽ lấy chúng đi và thật ích kỉ làm sao, sẽ chỉ muốn ngắm nhìn chúng một mình. Cất giữ tại những ngọn núi cao mãi không thấy đỉnh, tại những đám mây trôi mãi chẳng thấy đích đến, tại những ngọn gió lặng khẽ thở dài một hơi thở vô tận trong suốt bao nhiêu kiếp. Để cho những rừng cây được yên, hạt giống sẽ được lớn lên, mà chẳng còn bị những rễ cây quái ác điều khiển. Sẽ chẳng bị ngọn lửa tàn bạo hủy hoại từ trong ra ngoài, trở thành hòn đá vô tri với vô số vết sứt sẹo nứt nẻ, trong một kiếp sống không còn những tiếng thở dài oán than.

Một lần như thế — Fazum Azula