Một lần như mọi lần
Cái chết nó đang hiển hiện ở bên. Từ khi nào không ai rõ. Từ khi tóc chưa mọc, tới khi chỉ còn là lá sắp lìa khỏi cây. Nó luôn ở đó để chứng kiến và lấy đi những gì thuộc về.
Lại mưa rồi. Vẫn như thế, lại một cuộc đời mới được sinh ra, dang dở và chờ được hoàn thiện.
Hết mưa, ánh nắng chói chang hun nóng nơi thân thuộc. Nhưng ánh nắng không thể làm tan đi lớp băng vĩnh cửu lưu giữ những thứ mà cái chết đã lấy đi nhưng bỏ sót lại.
Không một ngày nào, địa đàng không nằm trong ước mơ của bao người. Thế nhưng, địa đàng như một lớp băng mỏng, trong khi tâm hồn thì nặng trĩu như núi. Vỡ vụn, rồi lại trở về nơi tối tăm chẳng thấy được đường quay đầu.
Vậy là, cũng chẳng có gì xảy ra. Người quan sát có đôi mắt, như ở trên cao để cười vào thực tại. Không thể thấy được những gì không muốn thấy, vậy thì coi như nó không tồn tại ở nơi đây.
Sau cùng thì, làn khói mờ ảo đã âu yếm nụ hoa nhỏ xinh giữa bầu trời đêm lạnh, chứa đựng cả một mặt trời nhỏ trong đó.
Tốt thôi, mãi là như vậy