Mây trắng
Mây trắng trên núi xa. Một ánh nhìn không còn xa lạ, nay lại lạnh tanh. Gió thổi trên núi cao, chiều nao sỏi đá còn tụ họp, kể cho nhau nghe những câu chuyện đương thời.
Gỗ rắn hóa mềm như nhung, âu yếm lấy xác thịt vàng, tạo thành những đứa con của lòng hiếu kỳ và sự sáng tạo đầy trông mong xen lẫn kỳ vọng hư ảo.
Chẳng ở đâu xa, bước chân mòn mỏi in trên sỏi đá, đã mãi quay về một nơi chưa từng được tự bước đi. Tự do đã thở dài cho kiếp sống xiềng xích như gió lặng trên hồ vào đêm mưa.
Chẳng sao đâu, ngày biển không còn ở đó nữa, núi cao sẽ cúi đầu tiếc thương, rồi nhớ về cố hương ngày nào, như thể chưa từng được ghé thăm.
Bụi đất mịt mù, lối vào căn nhà không có cửa nẻo, bốn bề trống rỗng đã đi xa. Xiềng xích được thắp lên bởi ánh nến nhỏ nhoi, như một sự chê cười cho mộng ước hoàng kim thủa nào nay đã chìm sâu dưới băng tuyết của vùng núi chưa bao giờ được đặt chân tới.
Sóng biển đã nuôi lớn những đứa con chưa từng bao giờ được sinh ra, để rồi một ngày về lại với biển như chưa bao giờ từng nhung nhớ hay chia ly.
Và trong sự mong mỏi đó, lại như thể tương lai của hiện tại chỉ là cái bóng phản chiếu một quá khứ chưa từng được gọi tên.