← Quay lại

Hạt giống

Bởi Mikoto The White Witch vào lúc 11:17 26 tháng 5, 2026👁 19

Hạt giống nhỏ trong lòng đất lạnh tựa băng. Không một lời nói nhưng đã nhìn thấy những thứ mà những cây cổ thụ ngàn năm mãi không thấy, như đi lạc vào màn sương đen đặc. Hạt giống đã thấy và đã nhớ như thể chưa từng quên đi, hay nhìn lại. Ngàn năm trong băng giá như thể sương mù lạnh lẽo chiếu rọi nhân gian trong một khắc băng vỡ, chỉ tựa một lần đập cánh của loài chim.

Quá khứ hiện tại hay tương lai, chìm sâu xuống lòng hồ không một hình hài, với tiếng kêu gào đầy hoang dại, nhớ về một lần từng nhớ mọi chuyện như thể chưa từng quên đi.

Xuyên qua lòng đất thẳm đầyvỡ tăm tối, để tìm ra ánh sáng nơi địa đàng. Lắng nghe tiếng chim hót như thể chưa bao giờ từng tồn tại, ở lại đây như thể chưa từng ngồi xuống nghỉ ngơi sau bao đêm dài tồn tại như thể chưa từng được sống.

Mịt mù tối tăm, mà ấm áp sáng chói tới lạ thường. Trong tranh nơi mà vũ trụ đã được gắp lên trong niềm hân hoan của những bức tượng vàng, với nụ cười được đục đẽo bằng nước mắt của niềm vui sướng hoan lạc. Một năm như bao ngày của một khắc, tới từ tương lai vượt xa khỏi thực tại của người chưa từng bao giờ quên một giờ tựa như vạn năm không nghỉ.

Chẳng bao giờ, một lần duy nhất để thấy bóng tối nơi địa đàng nào đây? Khi thế gian đã chối từ đi linh cữu của một ngày mà triều đại huy hoàng đã vỡ vụn, chôn vùi cả những tương lai huy hoàng nhất mà chỉ có thể nhớ lại bằng quá khứ của một hiện tại xa xôi đầy biến động.

Sông rộng nay đã khô cằn như thể chưa từng bao giờ có nước. Một cơn mưa nhẹ, xoa dịu đi linh thể đã vỡ vụn, một giấc ngủ yên bình, trong niềm khóc thương của những vì sao, đã hát lên khúc ca tiễn biệt đầy giá băng, ẩn sau những nụ hoa chưa bao giờ hé môi cười.

Vậy nhưng, núi đã bỏ ngoài tai lời khuyên của trăng sao. Một ngày chẳng thể nhớ, vì sao đã tới khi đã từng chỉ là quá khứ như một bài học dành cho tương lai. Vỡ vụn và phun trào như thể chứa đựng sự phẫn nộ, như thể chưa từng được bình yên nghỉ ngơi như thể chưa bao giờ từng được xoa dịu trong ánh nến trói buộc không cần xích sắt.

Thế nhưng, tự do đã tới và bắt cóc đi ngọn lửa của những lần lạnh lẽo. Ràng buộc cả đất trời trong sương giá lạnh tanh, nổi lên những tia lửa xanh rực rỡ như vui mừng cho mùa xuân đã từng tới ở tương lai nơi mà quá khứ đã ăn mừng cùng thực tại và một buổi tiệc tạm biệt tương lai vĩnh hằng xa xôi.