Đôi tay
Đôi tay của thế gian, khẽ nhẹ nhàng nâng xác thịt vàng được đúc từ băng giá vĩnh cửu. Một nụ cười méo mó không một hình hài trọn vẹn, một tâm hồn vỡ vụn chẳng thấy ánh sáng cứu rỗi nơi địa đàng. Một xác thân tan nát, với những vết than cháy đen hồng tỏa ra nhiệt lượng đủ làm tan chảy đất đá. Nâng niu nhẹ nhàng, khẽ hát từng khúc ru, cầu mong cho xác thịt vàng được ngủ yên, mãi mãi nơi thế gian đầy bi ai và khổ hạnh, nơi mà cái nắng cháy thịt như ngọn roi của thượng đế trừng phạt lên những xác thân vốn dĩ đã quá tàn tạ và đau thương sau bao lần phải nhớ lại.
Miếu thờ đổ nát cũ kĩ, mạng nhện bám quanh che lối vào. Hương khói đã nguội lạnh từ lâu, những hơi ấm còn sót lại từ thủa nào nay đã không còn. Mọi thứ đều phải thay đổi trước cơn sóng thần dữ dội mà đầy yêu thương, hủy diệt không trọn vẹn, luôn bỏ quên đi những vết đen bám mãi trên đất khô cằn, mà cỏ cây nào chẳng thể lấp đầy. Lăng kính mờ đục dần, bụi bám lâu ngày như đã dần quên đi thời gian. Tương lai, hiện tại hay ngày mai, đâu còn nghĩa lí gì khi mất đi hình hài và giọng nói. Hơi thở thật khó khăn, nhưng dần nhẹ nhàng như trút bỏ hết những âu sầu luyến tiếc nơi địa ngục của địa đàng.
Chẳng còn gì để lưu giữ, ngoài những bóng ma đầy ám ảnh, quẩn quanh nơi lạnh lẽo tối tăm, mong cầu một hơi ấm của sự bình yên mãi chẳng thể đạt tới. Dấu ấn đã khắc ghi cả những tội lỗi lẫn những lần thật sự bình yên. Cả những gì trân quý lẫn chối bỏ. Chẳng cần phải giả tạo hay thêu dệt, luôn có những thứ mà đôi mắt đã muốn chối bỏ từ lâu, khóe miệng rỉ máu mấp máy nhưng nào dám nói ra. Nhưng vẫn tồn tại ngay trước lăng kính như một sự nhắc nhở đầy cay nghiệt của tạo hóa.
Chẳng bao giờ, nghĩ lại về những lần đó sẽ ra sao. Bao nhiêu cơ hội hay thử thách, chẳng ai mà biết được khi còn chữ "nếu". Vậy ra, mây đã bay về cuối trởi, bỏ lại cỏ cây bơ vơ giữa nền đất lạnh khô cằn không một hơi ấm đọng lại. Tệ lắm! Một lời hứa mãi chẳng trọn vẹn, một hi vọng mong manh nhưng cố tin là thật, chẳng vì sao, chẳng vì cái gì, như một cái mỏ neo níu giữ lấy sự nguyên thủy nhất của tính người, không một chút tính toán, nhưng cũng chẳng hề ngẫu nhiên. Đếm từng màu của thời gian, nghe từng cử chỉ dỗi hờn lẫn yêu thương, như cố gắng bám trụ lại nơi đây. Một lần nào đó, mưa bão sẽ ghé thăm và thì thầm về những câu chuyện kể ngoài khơi xa. Về một con thuyền không mái chèo, đã mất đi ngọn hải đăng từ rất lâu, mãi chìm trong làn sương mênh mông và những dòng nước thẳm sâu hun hút, kéo chìm cả linh hồn lẫn thể xác hoàng kim, trong khi phản chiếu lại cả một thời kì huy hoàng trong sự hoảng loạn cùng cực cùng những đớn đau bứt rứt mãi mãi chẳng thể nhắc tên, chối từ không thành vì thời gian chắc chắn đến và lấy đi những món nợ mà mây trắng đã nợ từ lâu.
Một lần như vậy thôi, kẻ loại lai vẫn ở đó nhưng như bị đào thải. Sống như thể tồn tại, chỉ là cái xác chết trôi, ngồi xuống và hóa đá mãi mãi, trường tồn cùng thời gian, bất chấp chuyện thế sự nơi trần gian khổ ải. Vô số biến cố, mưa gió bão bùng trải qua, quan sát nhưng chẳng thể làm gì. Cam chịu như thể là hiển nhiên vì những thứ đã hiển hiện trước cả khi có những hơi ấm đầu tiên.
Hoa đã ở đây, bên trong là một mặt trời bé con đang nghỉ say. Thầm thì lời ru của hoa, về một ngày hơi ấm và nỗi nhớ da diết sẽ được hồi đáp, một lần duy nhất, như điềm báo thiên thu vạn kiếp cho những pho tượng đá mãi ngồi đây chờ đợi. Ngày mà hơi ấm làm tan đá băng, mặt trời bé con tỉnh dậy, tặng cho thế gian những hơi ấm và tia nắng đầu tiên, chim muông cùng cỏ cây thầm thì những giai điệu hạnh phúc cùng những mộng tưởng không thực nhưng nuôi lớn ý chí không bao giờ đầu hàng trước sự giam cầm của tự do và giới hạn của đất trời, dành cho thế gian như một hình phạt tàn khốc nhằm dập tắt những mầm mống phản loạn đầu tiên đã từng hình thành trên thế gian từ thủa sơ khai. Phải chăng, hơi ấm đã từng là tòng phạm với chính những mầm mống từng mãi nằm dưới đất lạnh, chẳng thể trồi lên nếu không có một hơi ấm quẩn quanh vô tình chạm lấy và mang theo những ánh mặt trời nhỏ nhẹ, thỏ thẻ một câu hát đầy yêu thương và không còn những bi kịch trong lời ca.