Lạc
Thấy được gì nào. Khi mà những gia vị dành cho thế giới này, đã không có vị. Máy móc hơn cả những cỗ máy, lạnh lùng như thể đá băng.
Trốn tránh để nhận ra vẫn luôn đối mặt, điều gì đã đến và đi, trôi qua những khoảnh khắc hai vì sao duy nhất giữa vũ trụ bao la, hòa chung một nhịp đập.
Vậy ra, vẫn luôn thấy ánh sáng địa đàng, bước chân nhẹ như buông khỏi trần thế, nay sụp đổ như thể chẳng thấy ngày mai, hãi hùng trong lo sợ, chơ vơ giữa làn sương, mường tượng những suy tư cho bao phương hướng, chẳng chọn được một con đường không chướng ngại.
Xa thẳm khỏi làn mây, không còn gì che đậy, ánh sáng đã thấy và đã nghe, cảm thấy thân thật nhỏ bé như hạt cát nhỏ nhẹ giữa sa mạc mênh mông, trông chờ một hình bóng trong xanh giữa làn nước thẳm.
Mặt trời đã lên, một ngày đến, đóa hoa thức dậy, nghe ngàn câu ca đã đến thuộc lòng, từ loài chim nọ, một câu chuyện dài, đã từ rất lâu, cảnh sắc mất màu, cổ họng đắng nghẹn nào thể cất câu, nhưng sâu trong mắt, sắp sẵn câu từ, về tháng năm ấy, ngày mây mù không che lối, cội nguồn chưa từng mất đi.