Cây
Ngày cây cổ thụ đã già cỗi. Lá rớt rơi cây, ho lên những tiếng khô khốc. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, thời tiết dần biến bầu trời thành một địa ngục giữa nhân gian, tăm tối lạnh lẽo, không một hơi ấm hay con đường, chỉ còn sự tàn nhẫn của những thứ đôi mắt vĩnh viễn không thể thấy. Đôi mắt quá nhỏ để chứa hết được những thứ như vậy. Cây cổ thụ sắp ra đi, không còn ở lại trên đời để che chở cho những ước nguyện xa vời, những ước mơ của màu xanh ngọc ngà, nay gác lại để đối đầu với bão tố chực chờ nuốt chửng lấy mọi thứ một cách tham lam ở phía đằng xa xăm kia.
Không còn một chỉ dẫn về niềm tin hay tồn tại. Bản chất của sự việc là sự tranh chấp miếng thịt của lũ sói hoang dại. Một tham vọng ngông cuồng, tàn độc của một lũ điên. Nhưng, hổ cũng phải bảo vệ con của nó, cũng như cách nó sinh tồn trên thân xác kẻ khác. Máu thịt này, dùng để nuôi dưỡng một sinh linh khác trên đời, chẳng qua cũng chỉ là lấy sự khổ đau để nuôi dưỡng sự sống, sinh sôi thêm ác mộng truyền qua thiên thu vạn kiếp mãi mãi không ngừng. Cơn ác mộng mãi ở đó, xuyên qua những tòa thành lộng lẫy ánh hoàng kim, ám ảnh những vị vua quyền lực nhất, những kỵ sĩ dũng mãnh nhất.
Tử thần than khóc cho số phận, khi chính hắn cũng phát điên vì chứng kiến cái chết quá nhiều sau hàng vạn vạn năm, từ thủa đầu tiên mà cái chết xuất hiện từ sự ngu dại của những kẻ ăn trái cấm. Bao nhiêu lần phải chứng kiến, bao nhiêu lần phải thực hiện, chẳng thể tìm một lối đi, mãi mãi chìm trong u tối sầu thảm của sự đau đớn. Kẻ mà ai cũng sợ, lại sợ hãi những kẻ sợ hãi mình. Cuối cùng, thì chỉ có cái chết là được lợi. Không cần một đôi mắt hay đôi môi để lưu giữ, việc của nó chỉ là tước đi dần những thứ của thế gian. Vì thế gian đã nợ cái chết quá nhiều. Món nợ này, dù có trải qua vạn kiếp cũng chẳng thể trả hết.
Tiếng hát u sầu bi thảm, một lời tiễn đưa cho linh hồn của những lần đi lạc vào sương đen, lạc lối không một ánh đèn chỉ dẫn, mãi mãi cô độc trong lạnh lẽo. Ván cờ năm xưa, mãi mãi chẳng thể tái hiện. Một lần nữa thôi, một ván cờ bất kể thắng hay thua. Chỉ còn là một thứ mà cái chết đã bỏ quên từ lâu, được cất kĩ trên căn gác xép cũ kĩ của một căn nhà không có cửa ra vào trên một đỉnh núi cao quanh năm sương mù bao phủ, chìm trong sự lạnh lẽo cô độc.
Bao nhiêu năm đã trôi qua, kể từ khi chồi non còn để chỏm chạy trên cánh đồng xa, giờ đây lá đã vàng úa, thời gian dần tước đi những sự sống cuối cùng. Một lần hồi tưởng, như bao lần, mê man không muốn tỉnh dậy. Một giấc mơ hoàng kim mãi mãi ở một ngày đó. Chẳng bao giờ có ngày mai, hiện tại hay quá khứ. Mãi mãi một ngày. Khóc thương cho số phận hay cho thời gian cũng trở thành nạn nhân của chính sự tàn ác của mình?
Bóng tối kéo tới, ánh sáng dần khép lại, nhường sân khấu cho sự vĩnh hằng của bóng đêm. Một sự bình yên tới lạ kì. Không còn buồn đau khổ hạnh, nhưng cũng chẳng còn vui sướng hân hoan. Chỉ còn một cái vỏ rỗng ruột, sống để mà tồn tại, tương lai không còn quan trọng để nhắc tới. Thời gian đã chết trước khi kịp ước nguyện về một ngày mai.
Ngựa đã mỏi vó rồi. Tiếng suối róc rách tiễn đưa một hành trình đã quá mòn mỏi và đau thương. Tang tóc hay chia ly tiễn biệt, không còn một màu cố định. Cõi địa đàng in thêm một dấu chân nặng trĩu, vỡ tan rơi xuống địa ngục rực cháy không một ánh nhìn.